Chúng ta thường sợ cảm giác "mất đi". Mất một công việc ổn định, mất một hình ảnh rạng rỡ trước mắt mọi người, hay mất đi những điểm tựa mà ta từng nghĩ là cả cuộc đời. Nhưng bạn biết không, đôi khi vũ trụ phải lấy đi những thứ đã cũ kỹ và chật chội để dọn chỗ cho một hành trình lớn lao hơn.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình thầm biết ơn những gì đã mất. Mất đi quãng đường 50km đi làm mỗi ngày để đổi lấy phút giây bình yên ngắm nhìn mầm lá xanh non bên cửa sổ. Mất đi những tham vọng hối hả để được trở về làm một người con trọn vẹn bên bố mẹ, làm một người mẹ thầm lặng tự hào dõi theo từng bước chân tự chủ của con gái. Và quan trọng nhất, là mất đi "cái tôi" đầy ảo tưởng và vô minh, để đổi lấy một khoảng trống mênh mông – nơi "Cái Thấy" trong lành bắt đầu hiển lộ.
Khoảng trống ấy ban đầu có thể làm ta thấy hụt hẫng, nhạt nhòa. Nhưng khi ta đủ tĩnh lặng để không vội vã lấp đầy nó bằng những lo toan mới, ta sẽ nhận ra đó là một món quà. Đó là khoảng không để ta học cách "Tùy duyên thuận Pháp", để nhận ra rằng khi không còn là "ai đó" quyền lực hay tài giỏi theo cách người đời vẫn gọi, ta mới thực sự là chính mình: tự do, tự tại và tràn đầy yêu thương.
Thông điệp từ HappiLab: Đừng sợ những khoảng trống trong đời, bạn nhé. Bởi chỉ khi đôi tay ta buông xuống những gì không còn phù hợp, ta mới có thể đón nhận những phước báu nhiệm mầu mà Pháp đang vận hành để trao tặng cho ta.

0 comments:
Đăng nhận xét